Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

CÚI MẶT GIẤU CÔ LIÊU







Ngày trở về
Sợi nắng vỡ rơi nghiêng
Nỗi sầu đau  chợt giật mình thức giấc
Mảng loang lổ trượt dài trên bờ tóc
Chút hương thầm còn đọng lại đâu đây

Tháng ngày qua vây bủa mối u hoài
Đất nghẹn ngào ngắm tàn phai một thuở
Nghiệt ngã!
Đắng cay!
Chôn vùi nơi cổ mộ
Cả huyễn hoặc chuyện tình tận cõi xa xăm!

Chén men say đêm nguyệt tận âm thầm
Uống cho quên mọi đền đài thành quách
Quán gió lầu mây trầm mặc
Giăng phủ bên đời bao chìm nổi ngổn ngang

Tro bụi trăm năm chưa xóa hết điêu tàn
Sáng mùa thu heo may tràn hơi bấc
Chờ đợi gì giữa nốt trầm u uất
Con tim gầy cúi mặt giấu cô liêu!









Chủ Nhật, 30 tháng 9, 2018

GIẬN







Chiều tan học trời đổ mưa lất phất
Đứng chờ anh nép vội mé hiên nhà
Mấy nhỏ bạn nhìn em như trêu chọc
Bốn phía nhìn chẳng thấy bóng anh qua

Gió nghịch mùa mang từng cơn rét buốt
Áo lụa ngà mỏng dính lạnh làm sao!
Rồi bỗng dưng mắt buồn ngân ngấn nước
Mưa vẫn rơi em cúi mặt nghẹn ngào

Anh ở đâu để em chờ mòn mỏi
Hoàng hôn về phố thị gặp tan ca?
Hai bím tóc giờ đây thành tơ rối
Nỗi tủi thân cho giọt mặn vỡ òa

Mưa đã tạnh màn đêm đen dày đặc
Chim lạc bầy giọng thảng thốt kêu vang
Con đường về vẫn còn xa ngút mắt
Khóc rưng rưng hờn giận mãi giăng hàng












Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2018

LỤC BÁT VÔ ƯU







Chắt chiu từng chút sát na
Giũ cho sạch hết Ta bà nhiễu nhương

Bụi mù nở đóa vô thường
Sá gì yêu ghét đoạn trường bi ai

Thành tâm quỳ trước Phật đài
Câu kinh tiếng kệ tháng ngày vô ưu

Chẳng còn chi để luyến lưu
Níu mây tựa gió buông điều thị phi

Thong dong từng bước chân đi
Hương sen ngan ngát thầm thì tiếng thơ











Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2018

QUA CẦU BẠC PHẬN






Qua cầu bạc phận
Đánh mất nụ cười
Hồn thơ trắc ẩn
U hoài giọt rơi

Qua cầu bạc phận
Chân bước lạc loài
Dòng chảy sân hận
Nghèn nghẹn bi ai

Qua cầu bạc phận
Đớn đau kiếp tằm
Lỡ làng thân nhộng
Mỏi mòn trăm năm

Qua cầu bạc phận
Xa rồi mộng mơ
Chuỗi ngày lận đận
Chẳng thấy bến bờ

Thiên thu đá tạc
Ghi rõ căn phần
Sầu chi quay quắt
Chỉ là phù vân













Thứ Năm, 27 tháng 9, 2018

TỨ THƠ VỀ THẤM ĐẪM MEN CAY







Sao tự dưng hồn phách bỗng chơi vơi
Cũng quán cà phê thường ngày vẫn ghé
Chiếc bàn đá… ghế ngồi đơn lẻ
Và không gian quạnh quẽ đến nao lòng!

Mới giữa thu bấc đã nhuốm hơi đông
Chiếc áo mỏng không ngăn niềm tê tái
Giọt sóng sánh trôi qua miền hoang hoải
Chợt nhớ về mảng ký ức xa xăm

Tô hồng chi hai chữ trăm năm?
Để vấp phải tơ vương!
Để tim hoài loạn nhịp!
Trước cuộc đời ta vô cùng tội nghiệp
Cứ đắm đắm mê mê như đứa trẻ dại khờ

Cho đến khi sực tỉnh cơn mơ
Bước ra khỏi vũng mịt mờ sương khói
Thẫn thờ ngồi độc thoại
Ta nghẹn ngào tiếc nuối tháng ngày qua

Đứng soi gương nước mắt chảy nhạt nhòa
Chẳng lẽ là ta – nỗi buồn trĩu nặng?
Đứng lên đi!... Quên mọi điều đen trắng!
Hãy bỏ buông hai chữ ngày xưa!

Ly cà phê đắng ngắt buổi giao mùa
Chút cặn đường chưa tan nằm trơ trọi
Giống như ta - con mèo gầy ốm đói
Muốn thét gào thoát khỏi trùng vây

Tứ thơ về thấm đẫm men cay…








Thứ Ba, 25 tháng 9, 2018

MƠ CHI MỘT CHÚT HƯƠNG THẦM








Còn đâu ngày tháng ngọc ngà
Chợt nghe tiếc nuối vỡ òa niềm đau
Trách con tạo khéo cơ cầu
Vắng loan xa phượng vần câu nhạt nhòa

Giờ đây gãy vụn khúc ca
Cung thương cung oán sao da diết buồn
Chiều thu ngồi ngắm mưa tuôn
Để cho nỗi nhớ xuôi nguồn trở trăn

Hồn thơ chìm đắm băn khoăn
Trăm năm và cả vạn lần trăm năm
Mơ chi một chút hương thầm
Tái sinh lại thuở ánh rằm nợ duyên












Thứ Hai, 24 tháng 9, 2018

VỌNG








Hừng hực đất
Hừng hực trời

Chiêng khua
trống gióng
vọng
lời tiền nhân

Vươn vai Phù Đổng
xa
gần

Muôn lòng như một
xoay vần
càn khôn