Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

CÚI MẶT GIẤU CÔ LIÊU







Ngày trở về
Sợi nắng vỡ rơi nghiêng
Nỗi sầu đau  chợt giật mình thức giấc
Mảng loang lổ trượt dài trên bờ tóc
Chút hương thầm còn đọng lại đâu đây

Tháng ngày qua vây bủa mối u hoài
Đất nghẹn ngào ngắm tàn phai một thuở
Nghiệt ngã!
Đắng cay!
Chôn vùi nơi cổ mộ
Cả huyễn hoặc chuyện tình tận cõi xa xăm!

Chén men say đêm nguyệt tận âm thầm
Uống cho quên mọi đền đài thành quách
Quán gió lầu mây trầm mặc
Giăng phủ bên đời bao chìm nổi ngổn ngang

Tro bụi trăm năm chưa xóa hết điêu tàn
Sáng mùa thu heo may tràn hơi bấc
Chờ đợi gì giữa nốt trầm u uất
Con tim gầy cúi mặt giấu cô liêu!









Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét